Vận động viên thể thao – Nghề đầy ánh hào quang và nước mắt.

Không có con đường nào trải đầy hoa hồng, mà chỉ có con đường mang tên cố gắng và nỗ lực.

Có lẽ nghề đã chọn em chứ không phải em chọn nghề. Em là Khoa sinh năm 2000, quê ở Quảng Bình. Lứa tuổi như em, đối với bao bạn ngoài kia đang trong tuổi thanh xuân thật đẹp của sinh viên đại học. Nghề đã chọn em, khi 3 năm trước em đã được chọn vào đội bóng rổ nam của tỉnh Quảng Bình với mức lương 3 triệu 1 tháng. Vì khi đó nhà em khó khăn, lại đang mắc nợ nên em cảm thấy mình đã đóng góp 1 phần công sức cho bố mẹ vượt qua khó khăn và vơi đi gánh nặng nợ nần.

Được chơi với đúng sở thích và đam mê của mình, em cảm thấy rất vui. Trong 3 năm liền em đã đạt được 3 huy chương vàng cấp tỉnh. Không năm nào là không có mặt em. Em như ngôi sao sang trong đội bóng, những tiếng hò reo cổ vũ của khán giả khiến em thi đấu càng hăng say và niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn. Không chút nao núng và lo toan, chỉ có sân tập và bóng, những cú bật cao ghi bàn khiến em tỏa sáng như một ngôi sao thực thụ.

Trong thể thao hào quang không tồn tại mãi mãi

Nhưng nghề nào nghiệp ấy, không phải tất cả đều là ánh hào quang. Em thường xuyên bị chấn thương như bong gân, dập cơ… 3 tháng trước em đã bị rạn xương bàn chân, phải bó bột và nghỉ ngơi trong thời gian dài, không thể tiếp tục thi đấu được. Cảm giác như tất cả sự nghiệp mấy năm nay đang đổ sụp ngay trước mắt. Giờ đây những cú bật nhảy đâu còn nữa, không còn được cống hiến và tỏa sáng trên sân tập chính là điều tồi tệ nhất đối với em ngay lúc đó.

Những cơn đau do rạn xương gây ra khiến em không thể đi lại được chưa nói gì đến tập luyện lại. Cảm giác bị bó bột rất khó chịu. Bình thường chân tay em vận động liên tục. Giờ đây ngồi một chỗ mà không dám đi lại, sinh hoạt cũng hạn chế. Kèm theo đó là 2 anh bạn nạng bằng nhôm không dễ mến chút nào.

Lúc gặp chấn thương là lúc em cảm thấy nhớ bố mẹ và anh chị nhiều nhất. Những lúc như vậy chỉ muốn chạy thật nhanh về với bố mẹ được vui đùa làm nũng. Đau đớn vô cùng nhưng em vẫn cố gắng vượt qua, dặn lòng phải điều trị để nhanh trở lại tập luyện như bình thường. Nhiều khi bố mẹ gọi hỏi thăm em vẫn phải nói là con rất khỏe bố mẹ đừng lo.

Phục hồi nhanh chóng nhờ sự quan tâm cả thầy và các bạn

Thầy giáo và các bạn trong đội cũng rất lo lắng cho em. Có hôm nhớ bóng rổ quá em đã nhờ 1 bạn trong đội cõng em ra sân xem các bạn tập. Thầy giáo cũng động viên em, khuyên em gọi về cho bố mẹ để được về nhà chăm sóc và cố gắng trong thời gian gần nhất có thể trở lại tập luyện. Sau khi nói chuyện thầy có tặng em một món quà. Thầy nói đây là món quà của thầy và các bạn trong đội tuyển tặng em, mong em sớm trở lại cùng mọi người tập luyện.

Ngay ngày hôm sau, em được bố mẹ đón về nhà chăm sóc. Trước khi  về nhà với bố mẹ không biết bao giờ mới có thể trở lại tập luyện được, nhưng trong lòng em vẫn luôn nuôi hy vọng trở lại sân tập.

Trở về nhà, em mở hộp quà của thầy cà các bạn gửi tặng. Không ngờ đó là 1 hộp thực phẩm chức năng bảo vệ xương khớp glucosamine spring leaf, đi kèm với một mẩu giấy ghi: “ Thầy và các bạn trong đội tuyển, mong em sớm bình phục, nhớ uống 1 viên 1 ngày nhé”. Em đã rất vui và cảm động khi đọc những dòng này.

Cảm động trước tình cảm của mọi người và không quên sử dụng glucosamine spring leaf  hàng ngày. Sau 3 tháng sử dụng glucosamine spring leaf, em được tháo bột và chụp vét rạn xương. Bác sĩ nói kết quả tiến triển của em rất tốt, xương tại vết nứt đã liền lại nhanh chóng. Em rất vui và gọi điện cho thầy và các bạn khoe tin vui này, em sẽ sớm trở lại cùng mọi người tập luyện.

Nhưng chưa vội mừng, em còn phải cố gắng tập luyện đi lại cho quen lại cảm giác. Vì 3 tháng liền em không đi lại nên cảm giác vẫn rất gượng và khó chịu. Ngoài ra em không quên bổ sung thêm 3 tháng sản phẩm glucosamine spring leaf, cho xương khớp thật chắc khỏe, để nhanh chóng tập lại cùng mọi người.

Chia tay gia đình và bố mẹ, em trở lại sân tập sau 6 tháng chăm sóc sức khỏe tại nhà, cảm xúc rất háo hức và hồi hộp. Em cũng còn phải mất rất nhiều thời gian nữa để trở lại phong độ như trước, nhưng em nghĩ còn trẻ còn phấn đấu để chinh phục những đỉnh núi cao hơn.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top